Monday, 21 May 2018
Mẹ Việt Ở Nhật

DẠY CON KIỂU NHẬT – MẸ MUỐN CON LUÔN LÀ MỘT CÔ BÉ HẠNH PHÚC

Dạy con kiểu Nhật là một từ khóa tìm kiếm khá hot trên mạng xã hội. Nền giáo dục của Nhật Bản từ lâu đã được coi là hình mẫu lý tưởng cho các mẹ, đặc biệt là với mẹ Việt đang sinh sống tại Nhật. Ai cũng mong muốn bé cưng ngoan ngoãn của mình sẽ mãi luôn vui vẻ và hạnh phúc. Cùng tìm hiểu một chút về cách dạy con kiểu Nhật của các mẹ Nhật nhé.

day-con-kieu-nhat

Dạy con kiểu Nhật – Ý nghĩa của những cái ôm

Thực ra hầu hết các mẹ đều có xu hướng “cuồng con” ngay từ khi con chào đời. Đôi bàn tay nhỏ nhắn, gương mặt đáng yêu với ánh mắt trong veo,… Mẹ sẽ cảm thấy lúc nào cũng chỉ muốn ôm con vào lòng, cưng nựng vuốt ve cục cưng bé xíu của mình ^^#

Tuy nhiên, nếu mẹ không chuẩn bị kỹ về mặt tâm lý sau khi sinh thì cũng sẽ có nhiều vấn đề xảy ra. Sau sinh cơ thể mẹ thường mệt mỏi do mất sức quá nhiều sau cuộc “vượt cạn”. Nếu không được nghỉ ngơi hợp lý thì mẹ sẽ rất dễ stress, thậm chí nổi nóng với con khi con quấy khóc quá nhiều. Một số mẹ còn tâm sự rằng cảm thấy rất hối hận khi đã lỡ tay đánh con trong lúc nóng giận, mà con thì đã biết gì đâu,…

Hãy ôm ấp và nói chuyện với con thật nhiều

Thỏ bắt đầu làm quen với nhà trẻ (保育園) từ lúc được hơn 5 tháng, khi mẹ bắt đầu quay trở lại làm việc. Một ngày mẹ đi làm 8 tiếng thì con ở cùng cô giáo cũng 10 ~ 11 tiếng. Khi còn đang nghỉ chăm con thì gần như toàn bộ thời gian là một mẹ một con cùng chơi cùng ăn cùng ngủ. Mẹ tha hồ có thời gian trò chuyện ôm ấp con. Nhưng đi làm thì vất vả nhân đôi nhân ba, con ở lớp nhiều hơn ở nhà. Mẹ thì quay cuồng với việc công ty, việc nhà, việc con nên không có nhiều thời gian cho con như trước.

 Tuy nhiên, mình luôn cố gắng dành tối đa thời gian có thể để ôm ấp, trò chuyện với con. Hãy bế con lên, nhìn vào mắt con một cách trìu mến và trò chuyện với con thật nhiều. Đừng nghĩ rằng con còn nhỏ thì chưa biết gì. Con sẽ cảm nhận được tình yêu của mẹ thông qua những cái ôm ấm áp, giọng nói nhẹ nhàng đầy yêu thương của mẹ. Con sẽ cảm thấy “A, mẹ lúc nào cũng yêu quý mình”, hay “Sự có mặt của mình làm cho mẹ thấy hạnh phúc”…

Quan niệm sai lầm về “bện hơi mẹ”, “hay đòi bế”

Ở Việt Nam nhiều bà nhiều mẹ còn hay quan niệm rằng: Không nên bế con nhiều vì sẽ làm con “bện hơi mẹ”, “hay đòi bế”,… Đây quả thực là một quan niệm sai lầm! Đối với các con, đặc biệt là khi còn đang trong giai đoạn sơ sinh, được mẹ bế ẵm là một cảm giác vô cùng dễ chịu và hạnh phúc. Con sẽ cảm thấy mình được mẹ âu yếm nâng niu. Từ đó con sẽ cảm nhận được giá trị của bản thân mình, đó là “sự tồn tại của mình khiến cho mẹ hạnh phúc”.

Vì thế, bố mẹ hãy tranh thủ bế ẵm con thật nhiều nhé ^^#

Hãy tranh thủ âu yếm con khi con còn bé, đến lúc con lớn rồi có muốn con cũng không cho đâu ạ :))

 Con hay quấy khóc khi muốn làm nũng mẹ

Ở giai đoạn sơ sinh, con rất muốn giao tiếp với bố mẹ nhưng lại chưa biết nói. Con sẽ tự nhận ra rằng nếu mình cứ ngoan ngoãn nằm im chơi một mình thì mẹ sẽ không chú ý đến mình. Chỉ khi nào mình gào khóc thật to, mẹ sẽ đến ngay! Chính vì vậy, khi muốn đòi hỏi một cái gì đó, con sẽ bắt đầu gào khóc.

Ngoài những lúc muốn làm nũng hay đòi hỏi một cái gì đó, con cũng có thể khóc khi cảm giác bất an, sợ hãi hoặc buồn chán. Ví dụ một người lạ nào đó bế con lên, con sẽ ngay lập tức cảm thấy bất an, sợ hãi và bắt đầu khóc. Hay nếu mẹ để con tự chơi một mình quá lâu, con cũng sẽ khóc vì cảm thấy buồn chán.

 Dạy con kiểu Nhật – Mẹ hãy bế con lên!

Khi con bắt đầu khóc, mẹ hãy bế con lên và ôm con vào lòng. Ngay lập tức con sẽ cảm thấy thật an tâm trong vòng tay của mẹ. Vuốt tóc con, thơm má con hoặc những cử chỉ âu yếm khác cũng sẽ làm con nhanh chóng cân bằng trở lại. Ngược lại, nếu mẹ “mặc kệ con” thì ngay lập tức, con sẽ cáu giận dữ dội. Mẹ sẽ thấy tiếng gào khóc của con to hơn, có thể sẽ ho hoặc nôn chớ. Con sẽ giãy giụa tay chân và liên tục la hét. Đó chính là biểu hiện của sự “giận dữ”.

Thay vì cáu giận ngược lại với con, hãy bế con lên, con sẽ nhanh chóng ngừng khóc!

Khi con vừa chớm khóc vì cáu giận, nếu mẹ nhanh chóng đến bên vỗ về con thì con sẽ ngay lập tức trở nên ngoan ngoãn. Ngược lại, nếu mẹ phớt lờ những “tín hiệu” của con, mặc kệ con thì tình hình sẽ trở nên xấu đi. Mẹ đừng tỏ ra cáu giận mà quát lại con, hãy bình tĩnh nhẹ nhàng bế con lên, con sẽ nhanh nín khóc.

Dạy con bằng cách “mặc kệ con khóc”

 Một đứa trẻ nếu khóc hoài khóc mãi mà không được dỗ dành thì đến một lúc nào đó sẽ tự ngừng khóc. Điều này không có nghĩa là đứa trẻ đó tự dưng ngoan ngoãn trở lại, mà đó chính là một sự “tổn thương” về mặt tâm hồn. Con sẽ bắt đầu trở nên trơ lì về mặt cảm xúc. Điều này thực sự rất nguy hiểm.

“Thế đấy, mẹ chẳng quan tâm gì đến mình!”

“Mình chẳng đáng được mẹ yêu thương”

Mẹ sẽ bắt đầu thấy con trở nên “ngoan hẳn”, ít khi khóc mếu nũng nịu. Thực ra, toàn bộ những xúc cảm buồn tủi, hờn giận và mong muốn làm nũng mẹ đã được con chôn chặt vào vùng vô thức của mình. Con sẽ trở thành một “em bé trầm lặng”.

“Mình muốn được mẹ quan tâm nhưng đành giữ trong lòng vậy”

“Mẹ thực sự không hề yêu thương mình”

“Mẹ lúc nào cũng bỏ mặc mình”

Hãy lắng nghe con!

Hồi còn trong 3 tháng, Thỏ rất hay quấy khóc và bắt mẹ phải bế. Nếu không bế con sẽ gào khóc rất to, thậm chí có lúc còn chớ sữa như “vòi rồng”. Lúc đó bà ngoại Thỏ đã về lại Việt Nam, chồng thì lại làm xa toàn về muộn. Cả ngày chỉ có mình mình quay cuồng chăm con và làm việc nhà. Thực sự rất stress! Không có thời gian ngủ nghỉ hợp lý khiến mình lúc nào cũng căng thẳng. Thậm chí nhiều lúc, mệt mỏi quá mà con khóc quấy, mình tự dưng “vô cảm” ngồi nhìn con khóc ngặt nghẽo.

Thực sự là cảm thấy bất lực!

Để đến khi con đã ngoan ngoãn ngủ ngoan trong vòng tay mẹ, mình lại lã chã nước mắt vì cảm thấy mình thật tồi tệ. Mình không xứng đáng làm mẹ. Con còn nhỏ vậy mà đã mắng mỏ, không yêu thương con,..bla bla… Nói chung là cảm thấy luẩn quẩn ghê gớm.

Sau này, khi đã quen với việc một mình chăm con, mình bắt đầu lắng nghe con nhiều hơn, tranh thủ nghỉ ngơi nhiều hơn. Dần dần hiểu con hơn, mình không bao giờ mắng mỏ hay giận dữ với con nữa. Có thời gian là hai mẹ con nằm đọc ehon, cùng chơi đồ chơi hay nằm … mát xa lưng cho con :)) Con cười rất nhiều, đặc biệt là khi mẹ thổi nhẹ vào bụng. Cảm giác đó thật hạnh phúc biết bao 😀

Hãy giúp con trở nên tự tin, vui vẻ

Hãy công nhận sự cố gắng của con thay vì nói “cố gắng lên”

Khi mong muốn con làm được việc gì đó, bố mẹ và thầy cô thường có xu hướng nói “cố gắng lên!”. Cách nói này đúng là sẽ giúp con có cảm giác muốn cố gắng nhiều hơn. Nhưng vô hình chung sẽ khiến con “mệt mỏi hơn” vì lúc nào cũng phải cố gắng và không biết bao giờ mới là đủ.

Khi cho Thỏ đi tiêm chủng ở Nhật, sau khi tiêm xong các mẹ Nhật thường ôm con vào lòng và nói “頑張ったね!” (Con đã cố gắng rất nhiều đấy!). Như vậy con sẽ cảm nhận được sự cố gắng của mình đã được mẹ công nhận. Dần dần điều này sẽ thấm sâu vào vùng vô thức của con.

Đâu chỉ trẻ con, người lớn cũng vậy!

Quả thực đâu riêng gì trẻ con, người lớn cũng luôn mong những nỗ lực của mình được người khác ghi nhận. Thử tưởng tượng xem, sau một ngày bù đầu ở cơ quan, về nhà túi bụi với cơm nước con cái, nếu được chồng ôm vào lòng và thủ thỉ: “Mẹ nó lúc nào cũng cố gắng vất vả vì gia đình, cám ơn mẹ nó nhé!” thì các mẹ sẽ rất vui phải không nào? Ngược lại, những lúc đang “sập nguồn” vì mệt mỏi mà nhận được câu: “Sao lúc nào em cũng ườn ra vậy, phải cố gắng lên chứ!” thì các mẹ sẽ cảm thấy ra sao?

Với các ông bố cũng vậy thôi. Bù đầu việc công ty, nếu được sếp động viên “Cậu đã luôn nỗ lực vì công ty, cám ơn cậu!” thì sẽ như được tiếp thêm sinh lực và hùng hục cày cuốc. Còn nếu lúc nào cũng bị sếp phàn nàn: “Cậu chỉ làm được có thế này thôi à? Không cố gắng thêm được à?” thì sẽ rất stress đúng không ^^#

Bản thân con vẫn không ngừng cố gắng, chỉ là bố mẹ không nhận ra mà thôi!

Bản thân mỗi đứa trẻ đều luôn có những cố gắng nhất định. Thay vì cằn nhằn và chỉ tập trung vào lỗi sai của con, hãy khen ngợi và động viên con nhiều hơn. Thay vì luôn ép con phải “cố gắng lên”, hãy công nhận những nỗ lực con đã làm để khiến con tự tin hơn.

Đừng bao giờ so sánh con với “con nhà người ta” :)) Hãy tập trung vào sự cố gắng của con. Ví dụ con làm bài thi được 5 điểm, hãy bình tĩnh động viên con và cùng tìm ra vấn đề nằm ở đâu. Là con học chưa đủ kỹ, hay thiếu cẩn thận khi làm bài,… Hãy nhẹ nhàng trao đổi với con và cùng tìm ra hướng giải quyết. Ở bài thi tiếp theo, nếu con được 7 điểm, thay vì nói “Sao lại chỉ được có 7!? Thằng A con B nó toàn 9, 10 kia kìa”. Hãy nói: “Con đã tiến bộ hơn lần trước nhiều rồi đấy. Mình cùng tìm ra vấn đề để rút kinh nghiệm ở bài sau con nhé!”.

 

 

 

 

 

 

 

Bình Luận

Comments

Post Comment